Hơn nửa đời người giữ nhịp thở sự sống trong thầm lặng
Hồng Đức II (028) 8886 9999
Hồng Đức III 028 3996 9999
1
Support
Hỗ Trợ Trực Tuyến

Đang hoạt động

Xin chào! 👋 Tôi là nhân viên trực online của Bệnh viện Đa Khoa Hồng Đức. Tôi có thể giúp gì cho bạn?
Vừa xong

Hơn nửa đời người giữ nhịp thở sự sống trong thầm lặng

26/02/2026 13:55

Ở tuổi 73, khi nhiều người đã chọn cho mình một nhịp sống chậm rãi, nghỉ ngơi bên con cháu, nhưng Điều dưỡng trưởng khoa ICU Phạm Thị Kiêm Huệ vẫn đều đặn có mặt ở khoa Hồi sức tích cực chống độc – nơi từng phút giây đều gắn với ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết.

Nơi tuyến đầu mong manh…

Xuất thân từ Trường Cán sự y tế (trước 1975- nay là Khoa Điều dưỡng - Kỹ thuật Y học thuộc Đại Học Y Dược Tp.Hồ Chí Minh), nhưng ít ai biết, hành trình đến với nghề điều dưỡng của cô Huệ khởi đầu không hề bằng một giấc mơ. Những ngày đầu nhập học cô chưa hiểu rõ nghề điều dưỡng là gì, sự bỡ ngỡ, áp lực học tập từng khiến cô muốn bỏ học ngay từ năm đầu tiên. Mặc cho nhiều bạn bè đồng môn rẽ sang lối khác từ rất sớm, nhưng cô Huệ vẫn kiên trì ở lại để rồi gắn bó với nghề điều dưỡng cho đến tận hôm nay.

Càng đi sâu vào công việc, đặc biệt là ở khoa ICU, cô Huệ càng thấu hiểu vai trò và trách nhiệm của người điều dưỡng trong hành trình điều trị của người bệnh. Với cương vị điều dưỡng trưởng khoa ICU, công việc của cô Huệ không chỉ dừng ở việc chăm sóc, theo dõi sát sao tình trạng bệnh nhân nặng mà còn gánh vác trách nhiệm điều phối cả một tập thể trong môi trường áp lực cao; kiểm tra, nhắc nhở từng chi tiết nhỏ trong thực hành chuyên môn, bảo đảm người bệnh luôn an toàn trong mọi tình huống.

Cô Huệ tâm sự, mỗi ca trực là chuỗi những canh giờ dài đầy căng thẳng. Từng thao tác đều đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối, từng quyết định đều gắn liền với sinh mạng con người. Sự vất vả ấy không đo đếm bằng thời gian hay tuổi tác, mà bằng sự tỉnh táo, kiên nhẫn và tinh thần trách nhiệm luôn thường trực ở từng người, trong từng ca trực ở khoa hồi sức.

Theo chia sẻ của cô Huệ, điều dưỡng không chỉ thực hiện y lệnh mà còn là người ở bên bệnh nhân nhiều nhất, chăm sóc và lắng nghe bệnh nhân nhiều nhất. Một lời nói nhẹ nhàng, một ánh mắt cảm thông, một lần kiên nhẫn giải thích về bệnh tật – đôi khi những điều tưởng như nhỏ nhặt ấy lại giúp người bệnh an tâm, vững tin và hồi phục nhanh hơn.

Gần 50 năm làm điều dưỡng và hơn 15 năm ở vị trí trưởng khoa ICU – nơi tập trung toàn những bệnh nhân nặng, công việc của cô Huệ chưa bao giờ là nhẹ nhàng. Từ theo dõi, chăm sóc, hỗ trợ điều trị cho người bệnh đúng quy trình chuyên môn; đảm bảo an toàn tuyệt đối cho bệnh nhân; đến việc kiểm tra, giám sát công tác chăm sóc và ghi chép hồ sơ bệnh án của điều dưỡng trong khoa – tất cả đều được cô thực hiện một cách cẩn trọng, nghiêm túc và tận tâm.

Ở ICU - khoa mà người ta hay nói là “vào rồi khó ra”, niềm vui và nỗi buồn luôn song hành rất gần. Buồn là khi bệnh nhân được đưa vào bằng cửa trước nhưng lại lặng lẽ ra đi bằng cửa sau. Và vui khi bệnh nhân vượt qua cơn nguy kịch, được chuyển về khoa điều trị thông thường – nơi sự sống tiếp tục được nuôi dưỡng bằng hy vọng.

… Gắn bó với nghề bằng cái tâm

Dù tuổi đời đã đến lúc cần được nghỉ ngơi, nhưng một người điều dưỡng đầy kinh nghiệm và tận tâm như cô Huệ vẫn chưa ai đủ tầm để thay thế nên cô vẫn tiếp tục làm việc và vẫn luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao. “Với tôi, học hỏi là hành trình không có điểm dừng, nên trong suốt đời nghề, tôi luôn nỗ lực học hỏi. Bởi mỗi tiến bộ nhỏ trong chuyên môn đều có thể mang lại cơ hội sống lớn hơn cho người bệnh” - cô Huệ chia sẻ thêm.

Ở người điều dưỡng lớn tuổi này, đồng nghiệp và bệnh nhân nhìn thấy tinh thần trách nhiệm không chỉ thể hiện trong công việc chuyên môn mà còn ở thái độ làm việc chuẩn mực, luôn đặt sức khỏe người bệnh lên trên hết. Cô luôn phối hợp chặt chẽ với bác sĩ và các bộ phận liên quan trong suốt quá trình chăm sóc, điều trị, góp phần tạo nên sự nhịp nhàng và hiệu quả trong môi trường ICU đầy áp lực.

Chúng tôi đã nhiều lần ghé qua khoa ICU và lần nào cũng thấy dáng hình quen thuộc của cô Huệ. Giữa âm thanh đều đặn của máy thở, bước chân của người điều dưỡng lớn tuổi vẫn lặng lẽ di chuyển giữa các giường bệnh. Tuổi tác khiến bước chân đó có thể chậm hơn, nhưng sự tận tâm thì chưa bao giờ vơi đi. Trong môi trường khắc nghiệt nhất của bệnh viện, chính sự bền bỉ ấy đã tạo nên một điểm tựa ấm áp, giúp đồng nghiệp trẻ vững tin và thắp thêm lửa hy vọng nơi người bệnh.

Không ồn ào, không phô trương, giữa khoa ICU đầy áp lực và những ca bệnh sinh tử, người điều dưỡng ở tuổi thất thập ấy lặng lẽ làm tròn vai trò của mình, nâng niu từng nhịp thở của người bệnh bằng cả chuyên môn và trái tim. Sự tận tụy của cô chính là điểm tựa âm thầm nhưng vững chắc, góp phần giữ lại niềm tin và hy vọng cho bao người bệnh trong những thời khắc mong manh nhất của cuộc đời.

Thực tế, đội ngũ điều dưỡng của bệnh viện nói chung và của phòng ICU nói riêng là rất trẻ, kỹ năng chuyên môn tốt, nhưng cô Phạm Thị Kiêm Huệ vẫn tham gia công tác chuyên môn chủ yếu với vai trò như môt người thầy đi trước, hướng dẫn và dìu dắt các thế hệ điều dưỡng trẻ trong chuyên môn.

 Ngày 27/2 – ngày tôn vinh thầy thuốc Việt Nam, giữa rất nhiều tấm gương thầm lặng, câu chuyện về điều dưỡng trưởng khoa Phạm Thị Kim Huệ nhắc chúng ta nhớ rằng: Trong hành trình giành giật sự sống cho người bệnh, có những con người không đứng ở tuyến đầu ánh đèn sân khấu, nhưng lại bền bỉ giữ nhịp thở cho biết bao sinh mạng, cho khoa ICU và cho cả bệnh viện – bằng sự tận tụy, kiên nhẫn và một trái tim đầy yêu thương dành cho nghề.

Hồng Đức

ĐỐI TÁC